Cho mẹ

Hỏi mình có yêu mẹ không, mình sẽ trả lời ngay không cần nghĩ “ Mình yêu mẹ” là một đứa con, được mẹ sinh ra trên đời này đã là một điều kì diệu, nên mình_ như bao người con khác, biết ơn mẹ, và yêu mẹ. Đó là tình yêu không điều kiện…Nhưng nếu ai hỏi mình rằng “Mình có buồn vì mẹ không ?” Thì câu trả lời là “Có” Mình buồn vì mẹ không hiểu mình, vì tâm lí của một đứa con gái bị bố mẹ kìm kẹp quá chặt lúc nào cũng muốn bung ra. Mình nhớ năm cấp 2, mình xin bố mẹ cho đi chơi với lớp, bố mẹ không cho đi. Cấp 3 mỗi năm trường và lớp tổ chức đi dã ngoại 1 ngày mình đi cùng lớp 1 lần, năm lớp 10, còn về sau, mẹ bảo mình báo với cô giáo là bị ốm, hay nhà có việc, không đi được, dù mình là lớp trưởng….Giao thừa, ở nhà “ Mày học hành như thế, làm khổ bố mẹ mà vẫn còn muốn đi chơi sao ?” Mình nhớ câu nói đó, về sau không xin đi chơi nữa, chỉ tự đi với bạn bè, đôi lúc bố mẹ không hỏi, thì cứ đi thôi, ảnh chụp về nhà giấu biến vào 1 chỗ, chẳng khoe với mẹ bao giờ….

20 tuổi, cái tuổi con gái biết yêu, mình cũng chẳng dám kể với mẹ về ánh mắt của người mình yêu, mình tự yêu, phạm sai lầm, ngã, tự đứng dậy đi tiếp.Chỉ bạn bè và những người bạn ảo trên mạng biết…Mối tình đầu tiên, bao chuyện vui buồn, chưa bao giờ mình kể với mẹ, dù đôi lúc muốn kể lắm, thèm kể hết, tâm sự hết, mong mẹ hiểu và cho mình một lời khuyên. Nhưng lại biết chắc mẹ sẽ mắng, sẽ cấm đoán, sẽ không gặp bạn bè nữa, lại thôi. Biết trước lời khuyên của mẹ “ Đừng yêu lúc này, khổ lắm con ạ” nên chẳng hỏi mẹ nữa. Mẹ ơi, tình yêu đến sao có thể tránh được, đó là cảm xúc, yêu là yêu, chứ đâu phải như dừng xe trước ngã tư đâu. Sao chị Thủy yêu từ năm lớp 11, mẹ chẳng phản ứng, mà với con _ mẹ lại sợ, vì con là Đinh Mão – là số lận đận hai lần đò sao??? Mình và anh chia tay cũng một phần vì mẹ, anh biết mẹ không thích anh, mẹ không thích mình yêu anh vì nhà anh có điều kiện hơn, và anh hơi nghịch ( nghịch như anh thì bất kì đứa con trai nào cũng thế thôi, mình còn thế cơ mà hic ) Mình đau khổ, khóc ướt bao cái gối, mẹ cũng không biết, mẹ chỉ thấy đứa con gái ngày xưa hay lách chách, nói suốt ngày, từ năm 20 tuổi, lúc ở nhà chẳng mấy khi nói 1 câu. Vì mình chẳng thể kể cho mẹ nghe, thì nói chuyện gì ngoài mấy câu linh tinh về quần áo thời tiết, lịch học..Mình chẳng tâm sự với mẹ, tự khép mình, vì sợ mẹ buồn và mắng mình, sợ những giọt nước mắt của mẹ………..Chẳng viết nổi nữa, muốn khóc òa như một đứa trẻ. “ Mẹ ơi, con yêu mẹ, sao mẹ không hiểu con hơn………?”DSC06445

Gửi phản hồi »

sad

Mấy hôm nay thật là nóng, lại còn khói đốt rơm, sương mù ô nhiễm, mưa axit, cứ thế hỏi sao mặt không nhiều mụn mới lạ. Những ngày ôn thi mệt mỏi rồi cũng dừng lại, mong sẽ có kết quả thi tốt……

Hôm trước đi SN Huê về rồi không thể nào ngủ được, mưa, thèm được nhắn tin với một ai đó, thèm có ai đó nhắn nói chuyện với mình vài ba câu…vậy mà..Bình thường có khi nhắn tin không kịp, thế mà lúc cần một ai đó nhất thì lại không còn gì, thấy tủi thân khủng khiếp. Cứ tưởng người ta để ý, quan tâm đến mình, vậy mà khi nhắn bảo nói chuyện với em một chút nhé thì nhận được một tin “ Anh ngủ đây, ngủ ngon”…..

Cuối cùng chỉ còn BFF nhắn tin với mình, nhưng BFF mệt nên để cho ngủ vậy, hic. Chẳng biết rồi sẽ như thế nào, mong BFF được hạnh phúc. Ai được ở bên một người đàn ông như anh thì sẽ hạnh phúc vì anh là một người hết lòng với người con gái anh yêu, anh luôn nghĩ và làm mọi thứ cho người anh yêu……Chúc anh hạnh phúc, thấy cũng ghen tị một tẹo với cô bé anh yêu rồi đấy, hihihi. Mong mình cũng được hạnh phúc nhỉ

Me to you

Rồi lại một vụ rắc rối sau đó, lung tung chán chẳng muốn thanh minh. Mà Gem giận cũng lâu thật. Hic. Sắp sinh nhật Gem nên mình không muốn thế này, thoải mái một chút có lẽ anh em sẽ thân nhau hơn, mình sẽ có một người anh tốt, thế mà… hic

Lâu lâu mới lại vào blog ở multiply…. Mấy hôm nay tâm trạng không tốt, cứ cáu giận vô cớ, buồn linh tinh. Cuộc đời 1 người trẻ mới 23t sao phức tạp. Không thể đơn giản hơn được sao nhỉ. Đã muốn sống theo ý mình, làm những gì mình thích thôi, bỏ qua dư luận, bỏ qua nỗi buồn đi mà sống cho thoải mái đầu óc mà thấy khó vô cùng..Bởi lẽ mình sống trên đời đâu phải chỉ cho mình….

Gửi phản hồi »

Chào WP

Vậy là đã chuyển nhà sang WordPress, không chỉ chuyển nhà cho mình mà còn chuyển cho Cường anh luôn nữa, hihihihi. Kể ra mình cũng giỏi phết, hehehedethuong11

Còn một môn nữa là thi xong, hi vọng không phải thi lại môn nào để bắt đầu mùa hè của mình, mình muốn đi đâu đó khoảng 1 tuần, thích nhất là đi Quảng bình hoặc Quy Nhơn 1 mình, ngắm biển. Biển miền Trung đẹp nhất VN, mình không thích đi Thái hay Sing hay Trung Quốc nữa, Việt Nam mình đã  đi được hết các miền đất đâu, nếu đã xuất ngoại thì đi Châu Âu lun cơ. hi ( hơi bị đòi hỏi nhỉ). Lúc đang  viết cái entry này là đang nghe bài ” Để gió cuốn đi ” của Trịnh Công Sơn. Mình cũng thích nghe những bài nhạc Trịnh, có một cái gì đó day dứt và đầy cảm xúc…..

Phản hồi (1) »

Hello world!

Welcome to WordPress.com. This is your first post. Edit or delete it and start blogging!

Phản hồi (1) »

Nhà có hai chị em

pic 536

Một mình một giang sơn

Ngày trước cứ nghĩ khi chị gái đi lấy chồng mình sẽ được một mình một phòng, một mình độc quyền cái máy tính, sở hữu cái giá sách báo…Nhưng không có chị để cãi nhau chí chóe thấy nhà vắng đi một nửa, buổi trưa chỉ còn hai mẹ con ăn cơm, chợt nghĩ những hôm mình không về ăn cơm thì còn một mình mẹ sẽ buồn như thế nào đây. Chị không còn ở nhà, chẳng còn cạnh tranh nhau chuyện ai mắc màn, ai gập màn hôm nay, chẳng còn ai tranh nhau chỉnh cái quạt vào giữa cho mát cả hai chị em trong những ngày nóng bức, chẳng ai rửa bát giúp buổi tối, chẳng ai mượn truyện ở thư viện về cho mình đọc, chẳng ai kể cho mình nghe chuyện ở trường và nghe mình nói chuyện ở lớp… Đếm ngày chị được về lại mặt, hẹn hò mai chị lại sang nhé…. Chị ơi, giờ mới biết mình cũng thương bà chị đanh đá của mình thật nhiều ….hị hị…

Gửi phản hồi »

Gặp lại tình yêu !!!

“Yêu thương dễ đâu phai theo tháng ngày. Tất cả xếp lại, cất gọn vào trong tim, vậy thôi…”

Đã có lúc muốn ngủ một giấc, thật dài, thật say, ngủ cho quên hết mọi thứ đi. Quên cả anh nữa…

Anh đã nói với em rằng :

Anh xin lỗi. Anh không muốn làm em buồn như thế này đâu.

Nhưng ….

Anh à

Tình yêu bắt đầu bằng nụ cười, lớn lên bằng nụ hôn và thường kết thúc bằng nước mắt.” Là như thế này sao anh?

Rồi anh nói với em rằng

Anh đã gặp em, và tưởng là đã gặp một người có ý nghĩa đối với mình. Để rồi cuối cùng nhận ra rằng anh sinh ra không phải để cho em và chỉ có thể để em đi… Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình, em ạ…

Và em hiểu rằng hãy giữ tình bạn với anh, một tình bạn đặc biệt. Để mình còn một vị trí, dù là nhỏ bé, dù là nằm ở góc khuất của kí ức trong trái tim anh. Và hãy save anh vào tim mình, cũng trong một ngăn nhỏ bé mà thôi…..

PEACE

Để rồi …

Em sẽ tìm được một người yêu em thật nhiều và hạnh phúc, tình yêu sẽ quay trở lại với em. Gặp lại tình yêu là như thế, là em sẽ yêu thương người đó như đã yêu anh và được người đó yêu như anh từng yêu em. Em sẽ không so sánh anh và người đó, và sẽ giữ anh ở một góc khuất trong tim mình, để đến khi tin yêu thực sự em sẽ kể cho ai đó nghe câu chuyện của mình, một chuyện tình chỉ còn như cổ tích … Em tin là như thế và em luôn chúc anh hạnh phúc vì hạnh phúc của một người mà mình yêu thương và quý mến thì cũng chính là hạnh phúc của mình, anh nhỉ…

Gửi phản hồi »

^^^20/**05/**2009^^^

GUI EM***ANH BIET CHUNG TA SE CHANG BAO GIO QUEN DI UOC QUA KHU…QUEN DI NHUNG KI NIEM,NHUNG VUI BUON.NHUNG NGAY THANG BEN NHAU…NHUNG CHUNG TA CUNG KHONG THE SONG MA CU NGHI VE DIEU DO…CHUNG TA SE CHANG LAM DUOC GI TIEP EM A…CHUNG TA KHONG THE CU NGOI MOT CHO MA NGHI VE QUA KHU…HAY DUNG DAY EM A….CUOC SONG NAY KHONG PHAI CHI CO TINH YEU MA EM….CON NHIEU DIEU DE CHUNG TA PHAI LAM NUA!ROI MOT NGAY CHUNG TA SE TIM DUOC MOT NUA CON LAI CUA MINH…CO THE SE KO DUOC NHU MOI TINH DAU…NHUNG MOI TINH CUOI SE LA BEN BO HP THAT SU VA CUOI CUNG CUA CHUNG TA….HAY DUNG DAY EM NHE…ANH KHONG BIET VIET GI NUA…CHI MONG MOI DIEU TOT DEP SE DEN VOI EM VA ANH….NGUOI DAC BIET AH`…HANH PHUC XA TIT NGAN KHOI…NHUNG CUNG CO THE GAN NGAY BEN EM…ROI DEN MOT NGAY EM SE CAP DEN BEN BO HANH PHUC MA..EXCITER

Photobucket

Khi yêu, tất cả chúng ta đều mong muốn tinh yêu đó là duy nhất, là vĩnh cửu. Nhưng thực tế đôi khi lại diến biến theo những điều ngược lại. Một ngày nọ, bỗng nhiên một trong hai người cảm thấy không còn yêu nữa và muốn chia tay. Hàng ngàn người đã thực hiện những cuộc chia tay thật nhẹ nhàng, thật tự nhiên và đơn giản. Nhưng với không ít người, điều đó thật nặng nề và khó chấp nhận.

Một điều thật đáng buồn trong cuộc sống là khi bạn gặp một người có ý nghĩa đối với bạn, để rồi cuối cùng nhận ra rằng người ấy sinh ra không phải để cho bạn và chỉ có thể để người ấy ra đi…

Đừng cố gắng kéo dài nếu như người yêu của bạn muốn chia tay. Hãy để người ấy đi, đừng cố níu kéo người ta ở lại. Đừng biến mình thành một kẻ đáng thương trong mắt người ấy. Bạn nên biết rằng, cuộc sống có muôn ngàn lối, có hàng vạn cánh cửa. Vì thế, khi cánh cửa này đóng lại thì cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi, thôi không đứng mãi trước cánh cửa đã đóng để gặm nhấm nỗi đau mà hãy tìm một cánh cửa đang mở ra cho bạn.

Tôi biết, làm được đều đó thật khó khăn khi bạn là người “bị bỏ rơi”. Bạn vẫn đang yêu và không thể hiểu nổi vì sao mình bị ruồng bỏ, bạn không chấp nhận thực tế dó. Tôi đã từng như thế. Mọi chuyện hết sức bất ngờ và tôi chưa hề có bất kỳ sự chuẩn bị để đón nhận chuyện đó. Vì thế, tôi đau khổ và bị tổn thương nặng nề.

Lẽ đương nhiên, phản ứng đầu tiên của chúng ta trong tình huống này là cố gắng níu kéo và “thay đổi” tình hình. Nhưng chắc chắn những gì mà chúng ta nhận đựơc chỉ là thái độ lạnh nhạt, lẩn trốn, thậm chí tàn nhẫn của người ấy… Kết quả là bạn sẽ rơi vào tâm trạng tuyệt vọng, đau khổ và phản ứng tiêu cực với chính mình. Bạn trở nên khó chịu, sầu muộn, trong lòng luôn có một tảng đá đè nặng, bạn trở nên đa nghi với mọi người vì lo sợ mình sẽ gặp phải một người như thế một lần nữa…

Ngày ấy, trong một thoáng, tôi nhận ra rằng: khi tôi đang đau đớn tự “hành hạ” mình thì người kia đã nhanh chóng quên tôi, tìm thấy một tình yêu mới và đang rất hạnh phúc. Tôi mất cân bằng, mất niềm tin vào tình yêu. Sự thù địch, căm hận tràn ngập trong lòng khiến tôi thu mình vào một thế giới u uất, đau buồn và “tự hủy diệt”. Cuộc sống vẫn tiếp diễn và tôi đã lãng phí hơn 2 năm trời vì một cuộc chia tay ấy.

Khi yêu, chẳng ai mong muốn xảy ra đổ vỡ, mất mát nhưng tình yêu mất đi rồi, dù là lỗi tại ai đi chăng nữa thì tình yêu vẫn không thể tiếp tục tồn tại. Tất cả đều là quy luật tất yếu của cuộc sống: sự suy tàn của cái này là sự khởi đầu cho một cái mới, tốt hơn. Tình yêu mất đi, dù bạn có tiếc nuối thế nào thì nó cũng không thể trở lại. Quá khứ nằm phía sau lưng, bạn đã đi qua, không thể quay lại để kéo nó ngược về phía bạn. Nhưng tương lai nằm phía trước, bạn có thể vươn tay ra, kéo tuơng lai gần hơn về phía mình. Dù tình yêu của hai người có gắn bó keo sơn với nhau suốt 10 năm trời đi chăng nữa thì khỏang thời gian ấy lại chỉ là một phần rất nhỏ, một chặng đường rất ngắn trong cả cuộc đời của bạn. Khoảng thời gian ấy thật hạnh phúc nhưng: “nơi hạnh phúc nhất chưa phải là nơi bình yên nhất”, điều bạn cần là một nơi bình yên cho tâm hồn bạn trong cả cuộc đời, vì thế “nơi bình yên nhất chắc chắn là nơi bạn tìm thấy hạnh phúc”.

Đừng hỏi vì sao người ấy lại thay đổi, ko yêu bạn nữa?! Ko yêu nữa đơn giản chỉ là hết yêu nhau, thế thôi. Bạn ko thể bắt người ấy tiếp tục yêu bạn và ngay cả người ấy dù muốn cũng ko thể bắt trái tim mình phải yêu khi mà nó đã ko còn chút cảm xúc nào với bạn. Bạn phải chấp nhận rằng tình cảm đã thay đổi, rằng bạn đã mất người ấy, rằng chẳng còn gì nữa giữa hai người…Không nên trách móc nhau làm gì, cũng đừng làm tổn thương nhau vì nếu như thế thì tình yêu trong bạn đã trở nên quá vị kỷ và nhỏ nhen…Nếu bạn thật sự thương yêu người ấy thì hãy chấp nhận chia tay vì việc đó làm cho người bạn yêu thương cảm thấy dễ chịu và hạnh phúc. Hãy học cách tha thứ cho nhau. Hãy yêu nhau bằng tình yêu cao thượng nhất và hãy bỏ lại những tháng ngày êm đềm, bỏ lại những kỷ niệm đã một thời bạn trân trọng, nâng niu để đối diện với những sự thật trước mắt, đối diện với những tan vỡ dù rằng đều đó sẽ làm bạn đau nhiều lắm.

Nếu bạn là người chủ động chia tay thì hãy bình tĩnh, dà
nh thời gian để người kia chuẩn bị tâm lý, không thể nói chia tay là đoạn tuyệt ngay mọi thứ, xem đó như việc rũ bỏ một cái áo. Làm như thế là bạn đã quá ích kỷ khi chỉ nghĩ đến cảm xúc của mình mà không thông cảm cho người khác. Hãy làm mọi cách để sự chia tay ấy ko gây tổn thương nặng nề với người mà bạn đã từng yêu thương

Cuối cùng, bạn hãy tin rằng: một tình yêu mất đi có nghĩa là bạn sẽ có cơ hội để chọn lựa một tình yêu mới xứng đáng hơn, ít sai lầm hơn. Hai lần chia tay là hai lần đau đớn, nhưng chưa bao giờ tôi hối tiếc những tình cảm đã qua vì tôi tin vào một tình yêu mới sẽ đến. Thời gian sẽ là phương thuốc nhiệm màu để chữa lành tất cả mọi vết thương. Và thời gian cũng sẽ giúp hồi sinh mọi trái tim đau khổ, trả lại cho nó khả năng yêu thương như thuở ban đầu.

Photobucket

Phản hồi (1) »

Khóc với mưa

Khóc ko gii quyết được gì. Nhưng khóc làm lòng mình nh nhõm hơn… Khóc đ biết mình sai… Khóc đ biết mình hi hn… Khóc đ biết mình còn cm giác còn đau… Và khóc đ biết mình…..vn còn yêu thương mt người...

Yoyo Cici

Một chiều đang nắng nhưng tối chắc chắn sẽ có mưa. Thấy buồn vô hạn, chỉ muốn được lang thang đi đâu đó. Và một thằng bạn thân – một con Gà bị bắt cóc qua tin nhắn đến đưa con bé đi khóc cho vơi nỗi buồn.

Càng đi càng mưa to, một vòng Hồ Gươm, im lặng nghe Gà kể chuyện của Gà, góp một vài câu….Vòng hồ thứ hai, trời mưa nước Hồ thêm xanh ngắt và mưa lảng bảng phủ khắp hồ, thấy thèm một không gian rộng hơn -> lên Cầu Long Biên

Cầu Long Biên : Mấy bà bán ngô trên cầu chắc tưởng hai đứa này bị hâm cứ lượn đi lượn lại trên cầu và dừng lại nhìn sang bên cầu Chương Dương. Mưa to quá, mà sao vẫn không khóc được. Nhưng một lúc sau thì nhờ gió sông Hồng và mưa, và nhìn xuống dòng nước đang xoáy đục ngầu, con bé cũng thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều……….

Tràng Tiền, mưa, tóc rối và kem lạnh ngắt…

Phố Nguyễn Công Trứ với món caramen thập cẩm, chợt nhớ vẫn chưa mời chị Trần Thu Trang đi ăn như đã hẹn…

Lại một vòng Hồ, ngửa mặt nhìn nước mưa qua ánh sáng đèn cao áp….Nhẹ bẫng trong lòng

Thêm hai vòng hồ Hale, nước mắt dâng đầy, và biết tối nay mình sẽ được ngon giấc vì những nỗi buồn đã được mưa rửa sạch…

Ngõ nhà, cảm ơn người bạn đã giúp lòng con bé nhẹ nhàng hơn……Nhiều người hỏi sao không yêu luôn thằng bạn đó – nó là người rất tốt và sốnng tình cảm mà…Nhưng hiểu rằng là bạn thân mới có thể chia sẻ như thế, yêu nó rồi lúc buồn ai đưa mình đi khóc cho trôi nỗi buồn như hôm nay…..?

Gửi phản hồi »

Tình yêu bị từ chối

Trên đời này … có một thứ tình cảm đau đớn nhất nhưng cũng vĩ đại nhất …đó là tình yêu bị từ chối ….

Còn gì đau đớn hơn việc tình yêu chẳng được đáp trả … cho đi mà người ta chẳng buồn nhận …Chẳng biết làm gì hết chỉ biết lặng lẽ ngắm nhìn cuộc sống của người ta từ một nơi rất xa .. bởi biết rằng mình không thể bước vào cuộc sống đó … Có lúc lại tự lừa dối mình .. tự cho mình những ảo tưởng và hy vọng ….rằng người ta vẫn còn yêu thương mình … để rồi lại sụp đổ và thất vọng khi nhận ra người ta vô tâm quá … có khi còn chẳng biết đến tình cảm của mình …Có đôi khi chỉ là một cái nhìn … một câu hỏi quan tâm .. một vài cử chỉ biểu hiện … mình cũng biến đó là cái phao để bấu víu vào khi sắp bị chìm vào biển tuyệt vọng … để rồi một ngày nhận ra tất cả chỉ là ngộ nhận … cái phao đó xẹt đi và chính nó nhấn chìm mình xuống …

Có những khi muốn quen một người khác … muốn yêu một người khác … nhưng trong lòng lại cứ chần chừ chờ đợi … cứ hy vọng rằng một ngày người ta nhận ra và đáp trả tình cảm của mình … cứ chờ hoài … đợi hoài mà chẳng hề biết điều đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra …

Có khi trong lòng lại dấy lên sự ghen tuông … khi thấy người ta quan tâm tới người khác …nhắc nhiều tới người khác … đùa cợt với người khác …trong lòng lại lo lắng nếu người ta yêu người khác thì mình chẳng còn cơ hội …

Rồi lại những lúc xót xa khi thấy người ta đau đớn vì người khác … căm thù tột đỉnh kẻ đã làm cho người ta tổn thương …..

…Rồi khi lòng tự nhủ phải quên người ta đi .. phải chôn vùi đi … nhưng làm không có được .. từ trước tới nay có bao h con tim nghe lời của lí trí đâu …cứ luyến tiếc mãi điều gì mà chính mình cũng chẳng xác định rõ … Cứ mỗi ngày những cảm xúc … những hy vọng … những thương yêu … cứ giằng xé, giằng xé và xé nát con tim ….

Nhưng cũng thật vĩ đại …. vì người ta có thể chịu đựng được tất cả những đau đớn dày vò đó … Biết là đớn đau những vẫn cứ xông vào … Cứ cho đi cho đi .. có khi mỗi ngày lại nhiều hơn … dẫu biết sẽ chẳng được đáp trả …

rainCũng như khi tôi từng nói với ai đó … đừng chờ đợi tôi… thì cái câu trả lời ấy … ” Anh yêu em vì anh yêu em chứ không phải vì em sẽ yêu anh … và anh chờ đợi là chờ đợi ngày anh hết yêu em chứ không phải ngày em yêu anh … ”

<Coppy có chỉnh sửa từ blog của EX>

Gửi phản hồi »

Thư cho anh…

* SMS : “Em là người anh yêu lâu nhất”

Không là lý tưởng, lẽ sống hay tương lai của anh…đau đớn lắm, anh hết yêu em vì anh thích người con gái khác. Anh hết yêu em vì mệt mỏi với em, anh hết yêu em đơn giản vì anh chán em rồi.

Và…anh ra đi!

Anh ra đi với nỗi đau còn lại chỉ một mình em, Anh không hay biết, vì anh đang vui, vì anh hạnh phúc mỉm cười với niềm vui mới…

Chỉ còn em, lặng lẽ đứng nhìn…

Lặng lẽ khóc…

Anh!

Khi xa mặt cách lòng, ta trở lại với nhau ư…?

Thế nào là kết thúc? Khi rời tay ra, hay khi không còn yêu nữa?

Em còn yêu thế là tức là chưa hết… nhưng anh đẩy em ra xa nhau hơn. Anh chọn một con đường không đi về phía em, vậy thì em phải bước về phía anh thôi. Cảm ơn anh vì đã ở bên em trong suốt thời gian qua, yêu em, cho em cảm giác được yêu, được quan tâm, được lo lắng cho ai đó bằng tất cả trái tim mình, cảm ơn bàn tay đã nắm thật chặt, bờ môi ngọt ngào, vòng tay ấm áp…và còn nhiều hơn thế nữa…

Có những sai lầm sẽ vẫn là sai lầm và ta đau khổ khi nhận ra mình sai lầm, nhưng nhờ có nó ta biết: Điều sai lầm duy nhất là phủ nhận những gì trái tim ta thực sự cảm nhận…Và vì thế, em không phủ nhận nỗi nhớ về anh, tình cảm dành cho anh thì không thể vì lòng kiêu hãnh mà xẹp xuống, em muốn quan tâm và lo lắng cho anh như thế, vẫn muốn biết anh sống như thế nào…

Cuộc sống làm người ta thay đổi, đôi khi không thể sống đúng với chính mình, nhưng với người mình yêu thương ta nên sống thật! Giống như trái tim, khi hết yêu một ai đó thì mới biết để yêu một ai đó khác. Khi yêu một người cũng phải học cách để người đó ra đi, dù vậy, em vẫn không hết hi vọng vào những điều sắp tới, nên như thế đúng không anh? Vì em tin, cứ gõ, cửa sẽ mở, sau mỗi thất vọng, không thể giết chết được sự hi vọng. Tình yêu như một trò chơi, không quan trọng ai là người thắng cuộc, hay ai là kẻ thua cuộc, nếu cứ tranh nhau phần thắng thì người thua cuôc không phải anh, cũng không phải em, mà là tình yêu này – đến lúc chúng ta xa nhau em mới nhận ra điều này anh à!

Em không đợi anh, vì em nghĩ, ra đi rồi đến lúc sẽ trở về, dù là trở về để bên nhau như những người bạn, thì điều đó vẫn tốt đúng không anh? Còn bây giờ, em không níu kéo điều gì cả, những kỉ niệm đẹp hay tất cả những lưu nhớ về anh, chúng ta buông tay nhau để sống cho riêng mình, sống cuộc sống không có nhau.

Lần cuối cùng, chắc chắn đấy, vì em sẽ thay đổi, em sẽ làm tất cả điều đó với hi vọng của riêng em. Cho những khoảnh khắc cuối cùng, em không hối hận, vì với tình yêu, em cố gắng hết khả năng, đã cho em – anh và tình yêu những cơ hội.

Anh!

Đã lâu lắm rồi, Em không có được cảm giác khi anh ôm thật chặt em vào lòng và nói: Anh yêu em…Dù chỉ là, nói dối, sau khi chúng ta chia tay và gặp lại, hay là lúc còn yêu nhau.

Thật sự, em cảm thấy khó khăn khi phải quên anh. Và có lẽ em cũng sẽ rất cô đơn nữa, nhưng sẽ làm được thôi đúng không anh, em cũng phải cố gắng như thế nào đó để được giống như anh chứ, để được bằng anh, hay là hơn anh nhỉ?

Em đã không thể giữ nổi những gì em từng có, vì thế, em sẽ tập quên…Đôi khi người ta không là gì của nhau, người ta xa nhau là tất yếu…Nhưng cuối cùng, em vẫn muốn hỏi anh, rằng: Anh có tin vào định mệnh ?

“Và nếu thuộc về nhau ta sẽ trở lại…”

Và nếu gặp nhau ở định mệnh, lúc đó, chúng ta sẽ mỉm cười nhìn nhau thật ấm áp!

Khoảng trống, đến bao giờ mới lại ấm áp như xưa? Đến bao giờ, anh nhỉ?

Một năm…hai năm…hay là hơn nữa?

Em không khóc, em cũng không buồn, em cũng không đau nhiều nữa. Vì sáng còn rất sớm, ngày chỉ mới bắt đầu…Dẫu có khó khăn đến mấy, thì mọi thứ cũng chỉ mới bắt đầu

Tạm biệt anh!

Gửi phản hồi »

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.