Hỏi mình có yêu mẹ không, mình sẽ trả lời ngay không cần nghĩ “ Mình yêu mẹ” là một đứa con, được mẹ sinh ra trên đời này đã là một điều kì diệu, nên mình_ như bao người con khác, biết ơn mẹ, và yêu mẹ. Đó là tình yêu không điều kiện…Nhưng nếu ai hỏi mình rằng “Mình có buồn vì mẹ không ?” Thì câu trả lời là “Có” Mình buồn vì mẹ không hiểu mình, vì tâm lí của một đứa con gái bị bố mẹ kìm kẹp quá chặt lúc nào cũng muốn bung ra. Mình nhớ năm cấp 2, mình xin bố mẹ cho đi chơi với lớp, bố mẹ không cho đi. Cấp 3 mỗi năm trường và lớp tổ chức đi dã ngoại 1 ngày mình đi cùng lớp 1 lần, năm lớp 10, còn về sau, mẹ bảo mình báo với cô giáo là bị ốm, hay nhà có việc, không đi được, dù mình là lớp trưởng….Giao thừa, ở nhà “ Mày học hành như thế, làm khổ bố mẹ mà vẫn còn muốn đi chơi sao ?” Mình nhớ câu nói đó, về sau không xin đi chơi nữa, chỉ tự đi với bạn bè, đôi lúc bố mẹ không hỏi, thì cứ đi thôi, ảnh chụp về nhà giấu biến vào 1 chỗ, chẳng khoe với mẹ bao giờ….
20 tuổi, cái tuổi con gái biết yêu, mình cũng chẳng dám kể với mẹ về ánh mắt của người mình yêu, mình tự yêu, phạm sai lầm, ngã, tự đứng dậy đi tiếp.Chỉ bạn bè và những người bạn ảo trên mạng biết…Mối tình đầu tiên, bao chuyện vui buồn, chưa bao giờ mình kể với mẹ, dù đôi lúc muốn kể lắm, thèm kể hết, tâm sự hết, mong mẹ hiểu và cho mình một lời khuyên. Nhưng lại biết chắc mẹ sẽ mắng, sẽ cấm đoán, sẽ không gặp bạn bè nữa, lại thôi. Biết trước lời khuyên của mẹ “ Đừng yêu lúc này, khổ lắm con ạ” nên chẳng hỏi mẹ nữa. Mẹ ơi, tình yêu đến sao có thể tránh được, đó là cảm xúc, yêu là yêu, chứ đâu phải như dừng xe trước ngã tư đâu. Sao chị Thủy yêu từ năm lớp 11, mẹ chẳng phản ứng, mà với con _ mẹ lại sợ, vì con là Đinh Mão – là số lận đận hai lần đò sao??? Mình và anh chia tay cũng một phần vì mẹ, anh biết mẹ không thích anh, mẹ không thích mình yêu anh vì nhà anh có điều kiện hơn, và anh hơi nghịch ( nghịch như anh thì bất kì đứa con trai nào cũng thế thôi, mình còn thế cơ mà hic ) Mình đau khổ, khóc ướt bao cái gối, mẹ cũng không biết, mẹ chỉ thấy đứa con gái ngày xưa hay lách chách, nói suốt ngày, từ năm 20 tuổi, lúc ở nhà chẳng mấy khi nói 1 câu. Vì mình chẳng thể kể cho mẹ nghe, thì nói chuyện gì ngoài mấy câu linh tinh về quần áo thời tiết, lịch học..Mình chẳng tâm sự với mẹ, tự khép mình, vì sợ mẹ buồn và mắng mình, sợ những giọt nước mắt của mẹ………..Chẳng viết nổi nữa, muốn khóc òa như một đứa trẻ. “ Mẹ ơi, con yêu mẹ, sao mẹ không hiểu con hơn………?”












